Trang chủ Vụ án Trong “Đề thi đẫm máu” của Lôi Mễ vụ án này là...

Trong “Đề thi đẫm máu” của Lôi Mễ vụ án này là bài thi thứ 3 dành cho Phương Mộc

61
0
Quảng cáo

Năm 1989, một làn sóng phản đối giới Otaku bùng nổ mạnh mẽ tại chính quê hương của mình, Nhật Bản. Và kẻ châm ngòi nổ này chính là Tsutomu Miyazaki, hung thủ của các vụ giết người hàng loạt, được gán cho cái mác “Sát nhân Otaku”.

Được mọi người đánh giá là bên ngoài hiền lành, ít nói nhưng không ngờ ẩn bên trong, Miyazaki lại là một con quỷ.
Bên ngoài hiền lành, ít nói nhưng không ngờ bên trong Miyazaki lại là một con ác quỷ. Ảnh Internet.

Miyazaki Tsutomu (1962 – 2008) hay còn được gọi là Sát nhân Otaku hoặc Sát nhân Nữ nhi đồng, là sát nhân hàng loạt người Nhật, với những tội ác khác như ăn thịt người, hiếp dâm trẻ em và thực hiện hành vi giao cấu với xác chết. Hắn bắt cóc và giết hại bốn bé gái mầm non và cưỡng hiếp họ quanh khu vực Saitama và Tokyo trong khoảng thời gian từ tháng 8 năm 1988 đến tháng 6 năm 1989. Ngoài ra, Tsutomu còn lưu trữ máu người để uống và cắt vài bộ phận cơ thể nạn nhân đã chết để giữ làm chiến lợi phẩm.

Xem các vụ án khác tại chuyên mục “Vụ án”

Otaku là từ lóng tiếng Nhật, dùng để gọi những người nghiện manga (truyện tranh), anime (hoạt hình), cosplay (hóa trang nhân vật 2D)… Theo kết quả khảo sát trên 137.734 thanh thiếu niên Nhật Bản vào năm 2013, có đến 42,2% tự nhận là Otaku.

Gia Cảnh

Trong phiên tòa, những sự thật xung quanh nguồn gốc của hắn ta xuất hiện, tiết lộ rằng hắn ta là kết quả của mối quan hệ loạn luân của cha anh ta và cô anh ta.

Tsutomu Miyazaki chào đời ngày 21/8/1962 tại Itsukaichi, Tokyo, là con trai đầu lòng của một gia đình thượng lưu. Hắn bị sinh non, có khớp tay mắc dị tật hiếm gặp. Nó khiến cho bàn tay của hắn chỉ có thể gập xuống chứ không thể ngửa lên.Cha mẹ Miyazaki làm chủ một công ty báo chí nổi tiếng ở Itsukaichi. Họ vô cùng bận rộn, nên thuê bảo mẫu chăm sóc con trai. Itsukaichi lớn lên bên cạnh ông nội và nam bảo mẫu bị thiểu năng trí tuệ.

Từ thời tiểu học, cậu đã bị bạn bè chê cười vì bàn tay kỳ dị. Đâm ra hắn ghét giao tiếp, chỉ cắm đầu vào học.Lên trung học, Miyazaki vào trường Meidai Nakano danh giá, liên thông với Đại học Meiji. Tuy nhiên, hắn sớm rớt từ vị trí học sinh giỏi xuống yếu kém. Năm cuối cấp, Miyazaki xếp thứ 40/56 học sinh trong lớp, bị trường Meiji từ chối tuyển sinh. Mất cơ hội lên đại học, Miyazaki chuyển vào một trường cao đẳng địa phương, theo ngành nhiếp ảnh.

Những năm 1980, anh về sống cùng cha mẹ. Ngoài Miyazaki, phụ mẫu anh còn 2 cô con gái. Cả 2 người em này đều không quan tâm, yêu mến anh trai. Suốt những năm thanh thiếu niên, Miyazaki luôn cảm thấy bị cô lập. Hắn chỉ có ông nội bầu bạn. Có đôi lần, Miyazaki từng nghĩ đến chuyện tự sát. Tháng 5/1988, ông nội của Miyazaki qua đời. Sự ra đi của ông khiến Miyazaki vô cùng đau đớn và tuyệt vọng. Hắn âm thầm nuốt một nhúm tro cốt của ông nội, tin rằng đây là cách để ông mãi ở bên mình. Vài tuần sau tang lễ người ông, Miyazaki nhìn trộm em gái tắm. Hắn bị cô phát hiện và bảo đừng làm thế, liền nổi điên lao vào đánh đấm.

Mẹ Miyazaki biết chuyện, lên tiếng nhắc nhở và cũng bị con trai bạo hành.

Nhân cách méo mó hình thành từ tuổi thơ bất hạnh

Trong khoảng thời gian từ tháng 8 năm 1988 đến tháng 6 năm 1989, Miyazaki đã sát hại bốn bé gái mầm non trong độ tuổi từ bốn đến bảy, giao cấu với xác chết của các bé và chặt thi thể thành nhiều mảnh. Y còn lấy máu từ thi thể nạn nhân để uống và nấu phần cánh tay một bé gái để ăn. Những tội ác do Miyazaki gây ra được mệnh danh là “Sát nhân Nữ nhi đồng”.

Vào ban ngày, Miyazaki tỏ thái độ ôn hòa và ít nói với các đồng nghiệp. Sau giờ làm, y bắt đầu đi săn bé gái và chọn ngẫu nhiên một con mồi để giết. Sau khi thực hiện tội ác và ăn vài phần thi thể nạn nhân, kẻ sát nhân thường viết thư gởi cho gia đình bé gái, nội dung thư thường gợi tả khoái lạc giết chóc khi y thực hiện hành vi của mình. Cảnh sát nhận thấy rằng gia đình các nạn nhân đều có một điểm chung rằng họ đều hay nhận được những cuộc gọi trêu chọc vào máy bàn. Khi thấy đầu dây bên kia nhấc máy, để trêu chọc gia đình nạn nhân, y thường im lặng không nói gì, thay vào đó chỉ thở mạnh vào ống nghe. Nếu bên kia đầu dây không chịu nhấc máy sau cuộc gọi câm đầu tiên, y sẽ gọi liên tục, đôi khi điện thoại của họ đổ chuông lên tới 20 phút.

Ngày 22/8/1988, Miyazaki bắt cóc bé gái Mari Konno 4 tuổi. Hắn đưa cô bé lên chiếc xe hơi hiệu Nissan Langley của mình, chở tới một gầm cầu vắng người, nhiều cây xanh ở phía tây Tokyo. Sau khoảng nửa giờ ngồi không với Konno, hắn ra tay sát hại cô bé. Khi Mari trở thành cái xác không hồn, hắn cưỡng bức thi thể. Trước khi về nhà, Miyazaki lột sạch quần áo của Mari và vứt xác cô bé trên một quả đồi. Vài ngày sau, hắn quay lại cắt lấy chi của nạn nhân, đem về giấu trong tủ quần áo. Phần thi thể còn lại hắn thiêu trong lò, nhặt các mảnh xương không cháy hết nghiền nát thành bột, bỏ vào hộp. Hắn để thêm vài chiếc răng của Mari cùng ảnh chụp quần áo của cô bé vào hộp bột xương, viết một tấm bưu thiếp với nội dung “Mari. Hỏa táng. Xương. Điều tra. Chứng minh” và gửi đến nhà cha mẹ đẻ của Mari.

Ngày 3/10 cùng năm, Miyazaki bắt cóc Masami Yoshizawa (7 tuổi) đang một mình chạy xe đạp trên đường quê. Hắn lại làm những việc tương tự với Yoshizawa, lấy bộ quần áo cô bé đang mặc đem về làm chiến lợi phẩm. Ngày 12/12, Miyazaki tấn công Erika Namba (4 tuổi). Hắn ép cô bé cởi đồ, chụp ảnh trong xe rồi mới hạ sát. Tên tội phạm đáng hận này cũng gửi một thông điệp đầy ám ảnh đến gia đình nạn nhân. Đó là bức thư với các con chữ được cắt từ báo giấy, “Erika. Lạnh. Ho. Họng. Yên nghỉ. Tử vong”.

Vào ngày 6 tháng 6 năm 1989, Miyazaki thuyết phục cô bé Nomoto Ayako năm tuổi cho phép y chụp ảnh bé. Sau đó y dẫn Ayako vào xe của mình và thực hiện tội ác sát nhân. Khi nạn nhân đã chết, Tsutomu phủ một tấm ga trải giường lên thi thể và đặt nó vào cốp xe rồi đưa thi thể về căn hộ. Kẻ thủ ác dành hai ngày tiếp theo để làm tình với cái xác của Ayako, chụp ảnh nó từ nhiều góc máy khác nhau và quay phim khiêu dâm với xác chết. Khi cơ thể bắt đầu phân hủy, Miyazaki chặt từng bộ phận ra rồi bỏ xác trong một nghĩa trang còn đầu thi thể bị vứt trên những ngọn đồi gần đó. Chỉ riêng hai bàn tay là được kẻ thủ ác giữ lại để uống máu và nấu thành thức ăn. Lo sợ cảnh sát sẽ tìm thấy xác chết, y quay trở lại nghĩa trang và những ngọn đồi hai tuần sau đó và mang hài cốt trở về căn hộ rồi giấu chúng trong tủ quần áo.

Vào ngày 23 tháng 7 năm 1989, Miyazaki trông thấy một đôi chị em đang chơi trong công viên ở Hachiouji, Tokyo. Y tìm cách để tách cô em gái ra khỏi chị gái lớn, sau đó dẫn đứa bé đi và thuyết phục bé chụp hình khỏa thân. Cha của hai chị em tình cờ đến ngay sau đó và trông thấy Miyazaki đang chụp ảnh cô con gái nhỏ cởi trần. Dù đã điên cuồng tấn công Miyazaki ngay lúc đó, nhưng kẻ thủ ác đã kịp chạy thoát khỏi ông, không may y để quên xe hơi Nissan của mình trong công viên. Khoảng chiều tối, Tsutomu quay lại công viên để lấy lại xe hơi, nhưng cảnh sát đã phục kích tại đó do người cha kia thông báo với họ về hành tung của y từ sáng.

“Sát nhân Otaku” lộ diện, gieo rắc nỗi khiếp sợ cho bao gia đình

Cuối cùng kẻ sát nhân bị bắt giữ, cảnh sát ập vào căn hộ hai phòng của Miyazaki và tìm thấy những 5.763 băng video, trong đó gồm anime, phim kinh dị chặt chém và phim khiêu dâm (những băng hình này đã được sử dụng bằng chứng chống lại y). Xen kẽ trong số đó là các đoạn phim và hình ảnh về 4 nạn nhân của y. Miyazaki cũng được báo cáo thông tin là một fan hâm mộ của dòng phim kinh dị, sở hữu cả bộ sưu tập kinh dị đồ sộ. Khi bị bắt, Miyazaki tỏ ra bình tĩnh, thậm chí là khá lãnh đạm.

Chân dung những nạn nhân xấu số bị Miyazaki giết hại
Chân dung những nạn nhân xấu số bị Miyazaki giết hại. Nguồn Internet

Trong khi cha của hắn không chịu nổi phán xét về con trai mình, đã tự tử vào năm 1994. Ngày 14/4/1997, Miyazaki bị kết án tử hình. Ngày 17/6/2008, lệnh hành quyết hắn được thực hiện tại Nhà giam Tokyo, bằng phương pháp treo cổ, kẻ sát nhân máu lạnh này chính thức bị trả giá cho hành vi thú tính của mình.Sau vụ án giết người hàng loạt, Miyazaki nổi lên với biệt danh “Sát nhân Otaku” và dấy lên làn sóng căm phẫn đối với giới otaku trên toàn Nhật Bản. Không còn nghi ngờ gì khi hình ảnh của tên sát nhân máu lạnh này đã trở thành hình ảnh tiêu biểu cho Otaku tại Nhật Bản. Và truyền thông đại chúng nhân cơ hội này đã “lôi” ra ánh sáng một cộng đồng bấy lâu nay sống hoàn toàn khép kín và xa lánh xã hội. Nay, họ đã trở thành một cộng đồng bị ruồng bỏ, lên án và trở thành sự sỉ nhục lớn của người dân Nhật Bản.

Sưu tầm

Quảng cáo