Nếu một “thiên tài” toán học, tài năng năm mươi năm hay một trăm năm mới có một người, trở thành hung thủ giết người thì sẽ như thế nào đây?

Ngày định mệnh:

Một ngày như mọi ngày, cứ đúng bảy giờ ba mươi lăm phút sáng Ishigami rời nhà để đến lớp dạy như thường lệ. Là một thiên tài toán học ẩn dật, cuộc sống của anh khá khép kín, luôn làm mọi thứ đều theo một thói quen bất di bất dịch và hầu như chỉ xoay quanh việc giải toán làm mục tiêu cả đời. Thế nhưng, hôm nay anh lại không hề biết rằng mình sẽ phải đối mặt với một sự kiện làm thay đổi cuộc đời của mình mãi mãi…

Hanaoka Yasuko, một phụ nữ đơn thân và cô con gái nhỏ Misato cùng dựa vào nhau sống một cuộc sống bình dị qua ngày. Vào ngày định mệnh đó, cuộc sống yên bình của hai mẹ con bỗng nhiên bị xáo trộn khi Togashi, người chồng cũ mà chị ra sức trốn chạy, đột nhiên xuất hiện…

Hai nhân vật tưởng như không có quan hệ đặc biệt gì với nhau ngoài tư cách là hàng xóm và khách hàng. Thế nhưng, mối quan hệ của họ thật ra còn bất ngờ hơn thế, họ vừa là hung thủ vừa là đồng phạm của một vụ án giết người. Ngay từ đầu truyện hung thủ đã lộ diện. Xuyên suốt tác phẩm là việc điều tra từ hai hướng, một là từ phía cảnh sát, một là từ Yugawa, một nhà vật lý học thiên tài, cũng là bạn học cũ của Ishigami. Cốt truyện có thể sẽ làm cho người đọc cảm thấy hơi chậm chạp và êm đềm thái quá so với một tác phẩm trinh thám. Tuy nhiên tính cách của nhân vật sẽ được bộc lộ ngày càng rõ nét qua từng diễn biến. Tác giả để người đọc chứng kiến màn đấu trí giữa một thiên tài toán học và một thiên tài vật lý, một người đưa ra bài toán và người còn lại sẽ giải bài toán đó. Và kết quả là một sự thật khiến người đọc hết sức bất ngờ nhưng cũng đau lòng quá đỗi…

Chỉ cần tưởng tượng hai mẹ con đang làm gì, ở đâu thôi là anh cũng thấy vui rồi. Trên tọa độ thế giới có hai điểm mang tên Yasuko và Misato. Đối với Ishigami, điều đó thật kỳ diệu

Cái kết buồn nhưng hợp lý:

Cách đây một năm, Ishigami đã tự mình tìm đến cái chết. Không phải vì anh có lý do để chết mà thực ra chỉ vì anh không có lý do gì để sống tiếp. Thế rồi, hai mẹ con Yasuko đã xuất hiện ngay đúng lúc anh đã chuẩn bị sẵn sàng để kết thúc cuộc đời. Chính đôi mắt của hai mẹ con nhìn anh khi đó, đã cứu rỗi linh hồn mất đi lẽ sống của anh. Kể từ giây phút ấy, anh cảm thấy mình yêu đời trở lại. Lần đầu tiên anh cảm nhận được có một điều còn đẹp đẽ hơn việc giải một bài toán khó…

Có rất nhiều cách để thể hiện tình yêu, đối với một thiên tài toán học như Ishigami thì anh cũng đã có sự chọn lựa của riêng mình. Chính vì để bảo vệ người mình yêu khỏi vòng tù tội, anh đã tự biến mình thành thủ phạm giết người để đánh lạc hướng điều tra. Và với sự chọn lựa đó, sẽ có nhiều ý kiến khác nhau, có người thương hại, có người đồng tình và cũng có người chỉ trích, tuy nhiên cách thể hiện tình yêu không có đúng sai chỉ có như thế nào và kết quả ra sao mà thôi.

Hãy quên mọi chuyện về tôi đi. Em không được cảm thấy mình có tội. Vì nếu em không hạnh phúc thì mọi việc tôi làm đều là vô nghĩa

Nhưng nhìn chung sau khi đã gấp sách lại mà tác phẩm đó vẫn khiến cho người đọc phải băn khoăn, suy nghĩ, thậm chí tiếc nuối, thì đó đã là một thành công lớn của một người viết sách. Điều đó càng chứng minh được bộ óc tuyệt vời của Higashino Keigo, ông đã vận dụng thành công những kiến thức khoa học mà ông có được để tạo nên một tuyệt tác trinh thám đầy logic, nhưng cũng vô cùng sâu sắc dựa trên cách ông xây dựng nội tâm và diễn biến tâm lý của từng nhân vật. Và sau khi cái cảm giác bất ngờ về cái kết qua đi sẽ là sự thương tiếc cho số phận bi thương của hai nhân vật chính, họ không thể đến với nhau như người yêu, nhưng cũng không thể nào từ bỏ được đối phương như những người xa lạ.

_Via_