Nếu như bạn có khả năng nhìn thấy trước được tương lai, nhưng lại không thể làm gì để thay đổi nó, liệu bạn có muốn thử một lần?

Khởi nguồn câu chuyện:

Mở đầu câu chuyện là sự ra đi của mẹ Madoka, một cô bé mới mười tuổi. Phải chứng kiến cái chết thương tâm của mẹ, người mà đối với cô là “người mẹ dịu dàng, ấm áp, mạnh mẽ” nhất thế gian, đã khiến cô ám ảnh về nó, và luôn tự hỏi liệu có cách nào có thể ngăn chặn được những tai nạn tương tự như thế hay không?

Tám năm trôi qua kể từ ngày đó, chúng ta lại được gặp lại cô bé nhưng với một hình ảnh hoàn toàn khác, một Madoka bí ẩn, ít nói và có phần kỳ lạ. Đặc biệt khi những sự việc diễn ra xung quanh cô đều bất thường, và dường như cô còn có khả năng dự đoán trước được tương lai! Không những thế, bên cạnh cô luôn có một ông vệ sĩ, Takeo Toru, ngoài nhiệm vụ bảo vệ, giám sát, thì dù cho có tò mò thế nào đi nữa, ông cũng không được hỏi bất kỳ điều gì về cô.

Rồi một ngày Madoka bỗng nhiên biến mất…

Hai án mạng liên tiếp liệu có liên quan?

Sự việc trở nên u ám khi có liên tiếp hai án mạng xảy ra, nguyên nhân đều do ngộ độc khí sulfur hirdro (H2S). Một người là đạo diễn nổi tiếng và người còn lại chỉ là một diễn viên vô danh. Ngoài việc cả hai đều thuộc ngành giải trí thì không thể tìm thấy mối liên quan nào khác giữa họ. Nhà chức trách chỉ đơn giản xem hai vụ án này là tai nạn.

Thế nhưng, với Nakaoka Yuji, một cảnh sát điều tra vô tình có được những thông tin ngoài luồng. Và Aoe Shusuke, một giáo sư địa lý học, người được mời tới hiện trường để giải thích về hiện tượng thiên nhiên bất thường này, thì lại có cái nhìn hoàn toàn khác. Ban đầu mọi nghi vấn đều đổ dồn vào người vợ trẻ đẹp của tay đạo diễn xấu số, thế nhưng lại không có bằng chứng gì cho mối liên hệ giữa người vợ với diễn viên vô danh kia. Giữa lúc cuộc điều tra đang đi vào bế tắc, thì giáo sư Aoe lại bắt gặp Madoka ở cả hai hiện trường vụ án, liệu đây chỉ là sự trùng hợp, hay còn ẩn tình nào khác?

Cái kết nhiều suy ngẫm:

Xuôi theo mạch truyện, lại xuất hiện thêm hai nhân vật là Amakasu Saisei và Amakasu Kento. Có thể nói, ngoài Madoka thì hai nhân vật này cũng thú vị và gây tò mò không kém. Mối quan hệ thật sự giữa họ là gì, mà lại khiến cô phải chạy trốn? Và liệu hình ảnh của một đạo diễn thiên tài, có một gia đình hoàn hảo mà Amakasu đã viết, đó có phải là sự thật?

Khi câu chuyện khép lại, cũng là lúc tôi cảm nhận được những gì mà từng nhân vật phải trải qua. Một người vì nỗi đau mà chấp nhận hi sinh bản thân cho một nghiên cứu lớn lao hơn. Nhưng cũng có người vì ‘khiếm khuyết bẩm sinh’ nên đã gây nên một tội án đáng ghê tởm không thể dung thứ. Và cũng có người vì căm hận nên đã lầm đường lạc lối…

Lại thêm một câu chuyện bi thương nữa của Higashino Keigo. Từ cách ông xây dựng hình tượng nhân vật, cách thắt nút mở nút, cách ông vận dụng và lồng ghép khéo léo những kiến thức khoa học mình có vào tác phẩm đều rất logic. Đọc truyện, ta sẽ thấy được ở nhân vật của ông vừa đáng thương cũng vừa đáng trách. Và tùy theo suy nghĩ và cách nhìn nhận của mỗi người, sẽ có những đánh giá khác nhau. Thế nhưng không thể phủ nhận, mỗi tác phẩm của ông đều khiến độc giả phải suy ngẫm và vỡ òa cảm xúc, từ lúc mở sách ra cho đến khi đóng sách lại. Thậm chí sau khi “Ma nữ của Laplace” đã khép lại, vẫn khiến tôi tự hỏi, liệu một ác ma của Laplace mà có thật thì sẽ như thế nào?

_Via_